Gái Gú Việt Nam

Trả giá thay chồng

Tôi là Trinh, 26 tuổi, giáo viên mầm non ở một trường tư thục nhỏ ven thành phố. Cuộc sống của tôi trước kia đơn giản lắm, bình yên đến mức đôi khi tôi còn thấy nhàm chán. Chồng tôi là Thắng, 35 tuổi, làm thầu xây dựng. Anh cao lớn, tính tình hiền lành, hay cười. Chúng tôi quen nhau qua đám bạn chơi chung cầu lông cách đây 7 năm. Lúc ấy anh hay chọc tôi bằng những trò đùa ngốc nghếch nhưng lại vô cùng dễ thương, còn tôi thì ngại ngùng, đỏ mặt mỗi khi anh nhìn sâu vào mắt. Hai đứa cưới nhau năm 2023, chưa con cái, nhưng đủ đầy yêu thương. Mỗi tối về nhà sau cả ngày làm việc, anh hay ôm tôi từ phía sau, thì thầm vào tai rằng “Em là báu vật của anh”. Tôi yêu anh. Yêu đến mức sẵn sàng làm bất cứ điều gì để anh hạnh phúc. Rồi biến cố ập đến.Hôm ấy là một buổi chiều tháng 10. Thắng gọi điện về, giọng run run: “Em ơi, công trình bên quận 9 bị sập giàn giáo. Hoàng… lão ấy bị thương nặng.” Hoàng là công nhân kỳ cựu, 53 tuổi, làm cho anh từ những ngày đầu. Thắng kể, để tiết kiệm chi phí, anh đã cắt giảm một số đồ bảo hộ và không kiểm tra lại giàn giáo lần cuối. Lỗi của anh. Tai nạn khiến lão Hoàng rạn xương đùi, chấn thương vùng đầu nghiêm trọng, nằm viện gần 5 tuần. Công ty bồi thường 200 triệu, lo viện phí hết, nhưng Hoàng không chịu. Lão bảo đòi kiện Thắng ra tòa, bắt anh vào tù, mục đích để moi thêm tiền, có lẽ là lão cũng nghe lời xúi giục của bọn bợm nhậu chung mâm đây mà.Thắng thì sợ xanh mặt. Anh cứ ngồi lì trong nhà, hai tay ôm đầu, lẩm bẩm “Trời ạ, tôi hủy hoại cả sự nghiệp rồi…” xót xa, tôi ôm anh, nước mắt lưng tròng. “Anh bình tĩnh, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chúng ta sẽ đi gặp lão. Em sẽ nài nỉ. Dù có phải chi bao nhiêu tiền đi chăng nữa thì em cũng sẽ chi cho lão” Thắng lắc đầu, nhưng cũng không biết làm gì hơn, cuối cùng cũng đồng ý. Sáng hôm sau, hai vợ chồng tôi đến bệnh viện. Tôi mặc chiếc áo thun trắng dài tay ôm sát cùng chân váy đen dài lịch sự, tóc búi cao. Thắng nắm tay tôi chặt lắm, như đây là chỗ bám víu cuối cùng vậy.Phòng bệnh riêng, sạch sẽ, mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Hoàng nằm trên giường, chân bó bột, mặt vẫn còn bầm tím. Lão nhìn tôi chằm chằm từ lúc chúng tôi bước vào. Ánh mắt ấy… lạ lắm. Không phải kiểu giận dữ, cũng không trách móc, mà như kiểu thèm thuồng vậy. Thắng cúi đầu xin lỗi, tôi thì quỳ xuống bên giường, giọng run run: “Chú Hoàng, cháu xin chú. Chú tha cho chồng cháu đi. Tai nạn cũng không phải cố ý, Nhà cháu không có gì nhiều, nhưng cháu sẽ bù đắp hết sức…” Lão vẫn cứ nằm đó, giọng khàn khàn: “Cố ý hay không có quan trọng gì đâu, chỉ là nhờ ơn anh nhà rút bớt chế độ bảo hiểm mà tôi nằm đây này, hai chân như thế này, rồi giờ bảo không cố ý, bảo tha?” Rồi tôi chợt bắt trúng ánh mắt lão liếc dọc cơ thể tôi từ đầu đến chân. Ánh mắt như chọt vào da thịt khiến tôi nhột nhạt. Rồi lão nhẹ giọng đi “Nhưng…thân già này nương nhờ anh nhà đã lâu, cũng không phải kiểu người ăn cháo đá bát, nếu có 1 số tiền hợp lý, với nhờ chị nhà đây thường ghé chăm sóc tôi đến khi được xuất viện để tỏ chút lòng thành, thì tôi cũng sẽ nghĩ lại.”Thắng như mở cờ trong bụng, anh mừng vì biết cuối cùng lão cũng chấp nhận đàm phán, anh siết chặt tay tôi như lời cảm ơn. Để cho lão nghỉ ngơi, Chúng tôi ra về với nhiều cảm xúc. Vừa vui vừa lo. Tối hôm ấy, Thắng ôm tôi ngủ, thì thầm: “Mai chắc anh phải đi làm lại rồi, anh còn phải sắp xếp công việc còn dang dở, em ở nhà nghỉ ngơi thêm đi. Việc chăm lão Hoàng…nếu em thấy không tiện thì…anh sẽ tìm cách khác”. Tôi nhìn anh, cười hiền “anh cứ cố gắng ổn định công việc, em sẽ sắp xếp chuyện ở trường, sẽ dành thêm chút thời gian ghé lại chăm lão ấy 1 chút, chủ yếu để lão nguôi ngoai cơn giận. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh nhé”. Rồi anh hôn trán tôi, chúng tôi chìm dần vào giấc ngủ ngon hiếm hoi sau bao ngày mệt mỏi. Sáng hôm sau, tôi nhắn cho trường xin nghỉ phép, tôi muốn tận dụng khoảng thời gian sớm nhất để lão Hoàng thấy lòng thành của vợ chồng tôi. Thâm tâm tôi lúc ấy chỉ toàn lo cho chồng. “Chỉ cần lão bỏ qua, mình chịu khổ tí cũng được.” 9h sáng, rôi ghé lại phòng bệnh của lão, Hoàng đang ngồi dậy, hút thuốc lá. Lão thấy tôi, cười khà khà: “Vợ thằng Thắng đến rồi à? Ngồi đi.” Tôi ngồi xuống ghế, tay siết chặt quai túi. Lão nhìn tôi, mắt híp lại: “Thân già của tôi cũng khỏe hơn rồi. Có lẽ… sẽ không làm khó chồng cô. Nhưng cô phải giúp tôi một chuyện.” Tôi ngẩng phắt lên: “ Được chứ, chú Hoàng, chúng ta đều thân thiết như gia đình cả, chuyện gì cũng được, chú nói đi.” Lão cười lớn hơn, giọng cười làm tôi bất an vô cùng. “Tôi số khổ, vợ mất sớm, không con không cái, tôi sống một mình, cô đơn lắm. Lâu rồi tôi chưa được…thỏa mãn. Cô giúp tôi… thủ dâm một lần, tao bỏ qua hết.”Tôi hoa cả mắt. Tai ù đi. “Chú… chú nói gì vậy?” Tim tôi đập thình thịch. “Không… không được đâu. Cháu… cháu là vợ anh Thắng, cháu có chồng rồi.” Lão nhún vai: “Phòng này riêng tư, chỉ hai đứa mình. Tôi nói thật, cô không nói, tao không nói, ai mà biết? Chỉ cần dùng tay thôi mà. Cô cũng đâu mất gì.” Tôi lắc đầu lia lịa, nước mắt trào ra. Nhưng lão không cho tôi suy nghĩ “Không thì chị nhà về đi. Chuẩn bị đi thăm chồng chị trong tù nhé.”Tôi chết lặng. Hình ảnh Thắng bị còng tay, bị tù tội, hiện ra trước mắt. Tôi nghĩ đến mẹ anh, đến đứa em gái đang học đại học. Tim tôi đập chậm đi vài nhịp “Chỉ một lần thôi…” Giọng tôi vỡ òa. “Chỉ một lần, chú hứa nhé.” Lão cười khà khà, gật đầu: “Hứa.”Lão kéo chăn xuống, lòm khòm cởi quần ngủ. Con cặc lão ló ra. Đen sạm, gân guốc, to như củ mì tươi. Không quá dài, nhưng đường kính thì… kinh khủng. So với Thắng, của anh chắc chỉ bằng nửa. Tôi giật mình, mặt nóng bừng. “Trời ơi… sao to thế này…”. Thấy tôi cứ ngồi nhìn, lão giục tôi mau sờ vào. Tay tôi run run, từ từ chạm nhẹ. Nó nóng ran, mạch đập thình thịch dưới da. Bàn tay tôi dần dần nắm lấy dương vật lão, bắt đầu sóc chậm rãi. Da lão nhăn nheo, lông mu xồm xoàm cọ vào mu bàn tay tôi. Mùi hôi tanh của mồ hôi đàn ông già lẫn với mùi thuốc bệnh viện xộc lên mũi. Tôi cắn môi, cố không khóc. “Mình đang làm gì vậy? Đây là phản bội, là ngoại tình sao? Không… chỉ vì Thắng thôi… chỉ vì Thắng…”Lão rên khẽ: “Nhanh lên cô… hai tay đi.” Tôi dùng cả hai tay, siết chặt hơn. Con cặc lão cứng ngắc, đầu khấc đỏ au, nước nhờn rỉ ra. Tôi sóc nhanh dần. 10phút trôi qua, lão rên nhẹ “Thế này không được… cô bú cho tôi đi. Lâu quá lại đến giờ bác sĩ khám là lộ chuyện đấy” Tôi hoảng hốt lắc đầu: “Không! Cháu không làm được!” Lão đưa tay ấn đầu tôi xuống. “Chỉ liếm một chút thôi. Xong là hết. Tôi cũng gần ra rồi.” Giọng lão hối thúc, như dụ trẻ con. Tôi nhắm mắt, nước mắt lăn dài. Thè lưỡi ra, liếm. Vị mặn chát, hôi tanh lạ lẫm. Rồi tôi ngậm lấy. Miệng tôi nhỏ, con cặc lão to, chật cứng vòm miệng. Cái thứ của nợ ấy ra vào liên tục miệng tôi theo từng cú thúc của lão, tay tôi vẫn sóc. Tối muốn chuyện này sớm kết thúc. Rồi đột nhiên, Lão sờ tay lên ngực tôi qua lớp áo, bóp mạnh một cái. Tôi giật nảy, nhưng miệng vẫn ngậm. “Đau… nhưng sao… sao núm vú mình cứng lên vậy?” Lão bóp mạnh hơn, ngón tay véo qua vải. Tôi rên khẽ trong cổ họng.15 phút sau, lão gầm lên, bắn tinh đầy miệng tôi. Nước tinh đặc quánh, nóng bỏng, mặn đắng. Tôi ho sặc sụa, cố nhổ ra nhưng lão ấn đầu tôi xuống. Một ít tràn ra khóe miệng. Tôi đứng dậy, lau miệng, giọng run run: “Chú giữ lời nhé. Xong rồi.” Lão cười: “Ừ, xong.” Tôi chỉnh lại quần áo, chạy ra khỏi phòng mà không dám ngoảnh lại. Tim tôi đập loạn. “Mình vừa làm gì? Mình… hư rồi…”Tối hôm ấy về nhà, Thắng hỏi: “Em đi chăm lão Hoàng sao lâu vậy?” Tôi cười gượng: “Do em có gặp riêng bác sĩ để hỏi tình hình của lão ấy mà” Rồi tôi vào phòng tắm, khóc nức nở dưới vòi sen. Nước mắt hòa với nước nóng. “Sao cơ thể mình lại phản bội mình như thế? Lúc lão bóp ngực… mình thấy tê tê… không phải đau. Mình là đồ đĩ sao? Thắng ơi, anh tha lỗi cho em…” Tôi nằm bên anh, anh ôm tôi ngủ. Nhưng trong đầu tôi, hình ảnh con cặc đen to của lão cứ hiện về. Tôi siết chặt đùi, âm hộ hơi ướt. “Không… không được nghĩ nữa…”. Đêm dài miên man với những suy tư cứ chạy dài trong tôi.

Sáng hôm sau, tôi cố đi làm như bình thường. Tôi muốn dành thời gian cho công việc, tôi muốn bản thân thật bận rộn để quên đi hết những gì đã xảy ra. Đến trưa, khi tất cả học sinh đã ngủ say, tôi mới cho phép mình đặt lưng xuống mà nghỉ ngơi. Chợt chiếc điện thoại rung lên. Âm báo Tin nhắn từ Messenger, tôi nhoài người lấy điện thoại, tin nhắn từ tài khoản lạ. 1 file ảnh và 1 đoạn clip. Tôi mở ra, Và tim tôi như ngừng đập.Clip. Clip quay rõ mồn một. Tôi, là chính tôi quỳ trước giường bệnh, hai tay sóc con cặc lão Hoàng, miệng ngậm cái của nợ to tướng ấy mà bú mút. Trong clip, gương mặt tôi đỏ bừng, mắt nhắm nghiền dâm đãng. Âm thanh chi tiết đến chạnh lòng, tiếng chụt chụt, tiếng rên khẽ của lão, tiếng tôi ho sặc khi bị bắn tinh. Tôi hoảng loạn, tay chân luống cuống hết cả lên, “Ai đấy? Là ai đấy!” Tôi cố gắng định thần, Gọi lại ngay cho tài khoản đấy nhưng không ai bắt máy. Tôi loay hoay trong mớ bồng bông, nước mắt cứ ứa ra, là ai, là ai….A ! Chắc chắn là lão Hoàng. Làm gì còn có ai khác được chứ. Lão ta đã cố tình bẫy tôi, lão ta xem tôi như trò chơi của lão vậy.Buổi chiều hôm ấy tan ca, tôi gọi cho Thắng: “Anh ơi, em phải qua nhà chị Lan một chút, về muộn nhé.” Rồi tôi lao thẳng đến bệnh viện. Lòng tôi lúc ấy chỉ toàn giận dữ và sợ hãi. “Lão khốn nạn… lão cáo già…”Tôi xông vào phòng. Hoàng đang ngồi xem ti vi. Thấy tôi, lão cười hiền như không biết gì “Vợ chú Thắng đến thăm à?” Tôi khóc nức nở, giọng vỡ òa: “Sao chú làm vậy? Chú hứa bỏ qua cho chồng em mà! Sao lại quay clip? Sao lại hại em!” Lão cười đê tiện “Tôi nhớ cô quá. Tôi chỉ muốn lưu lại làm kỷ niệm thôi. Cô làm tôi sướng quá mà. Biết bao giờ mới được có lại cảm giác đấy chứ””Hay là….” lão Hoàng giả vờ ngắt ngang câu nói như để tôi chú ý hơn, “Tôi sẽ xóa clip ngay, nhưng, với điều kiện nhỏ là cô giúp tôi làm dịu cơn thèm này xuống đã. Dù sao thì, 1 lần nữa cũng đâu mất thêm gì nhỉ, 1 lần nữa thôi. Lần này cô hãy khỏa thân cho tôi ngắm, sóc cho tôi thêm một lần, là cô trả xong cả gốc lẫn lãi luôn”Tôi nghẹn họng. “Không… không được…” Nhưng lão cầm điện thoại lên “Không cũng được thôi, nhưng clip hay thế này xem 1 mình thì phí, tôi sẽ gửi cho cả chú Thắng xem cùng nhé” Tôi quỵ xuống. Thật sự hắn là con quỷ, là con cáo già thật sự. Hắn đã nắm được điểm yếu của tôi rồi. Tôi lí nhí “Chỉ… chỉ lần này thôi…” Lão gật đầu “Cô giáo cởi đồ trước đi, đừng để tôi bấm gửi.”Tôi đứng dậy, tay run run cởi nút áo sơ mi. Áo rơi xuống, để lộ chiếc áo ngực ren trắng. Ngực tôi không to, nhưng tròn trịa, biết bao gã trai ngoài kia thèm ngắm 1 lần, nhưng giờ lại để lão già này ngắm nghía. Lão nuốt nước bọt. Tôi cởi tiếp quần jeans, rồi đến Chiếc quần lót ren mỏng manh. Tôi e thẹn quay lưng, cởi nốt áo ngực. Hai bầu ngực bật ra, rung rung. Da thịt trắng hồng, chiếc eo thon, mông tròn đầy đặn, cứ cong lên như mời gọi. Tôi nhắm mắt, kéo quần lót xuống. Lớp chắn cuối cùng cũng được gỡ bỏ làm lộ ra chùm lông mu đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng, âm hộ hồng hào đang khép hờ hững, nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy cứ nước nhờn đã bắt đầu ứa ra, vì sợ hãi, hay vì sướng ?!?. “Mình đang cởi truồng trước mặt lão già này… sao mình không dừng lại? Sao lại không báo công an gông cổ lão đi ? Sao mình… mềm nhũn vậy?”. Hàng trăm câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu, đến nổi tôi nghi ngờ rằng mình bị ép buộc hay đang tự nguyện…. Lão nhìn không chớp mắt. Con cặc lão đã cương cứng dưới chăn từ bao giờ. Lão với tay vẫy tôi đến gần hơn. Rồi lão kéo tay tôi quỳ xuống, nắm tay tôi đặt vào chỗ u lên dưới chăn. Má tôi ửng đỏ dâm đãng. Lão nói như ra lệnh “Nào, tôi tưởng cô biết phải làm gì rồi chứ ?”. Lời nói như khứa vào lòng tự trọng của tôi. Nhưng tôi làm sao còn có thể quay đầu. Tôi dùng tay bóp nhẹ dương vật dưới chăn. Xoa lên nó. Trời ạ, cách qua 1 lớp vải mà nó vẫn ấm nóng, vẫn cứng như thép nung. Lão kéo nhẹ chăn vứt qua bên, tay tôi trực tiếp sờ vào cặc lão. Tôi vuốt nhẹ, đầu khấc trượt ra. Một cảm giác rạo rực đến lạ chiếm lấy suy nghĩ tôi. Tay tôi cứ vuốt nhè nhẹ, xoa lên đầu khấc to như nấm rơm kia, nhịp điệu đều đều khiến hắn rên lên ậm ừ trong cổ họng. Rồi không cần lão nhắc, tôi cúi nhẹ đầu, miệng mở ra, ngậm lấy con cặc lão, lưỡi liếm lên đầu khấc, chốc chốc tôi lại mút thật mạnh, ghim thật sâu cặc lão vào cổ họng mình. Tôi chăm sóc cặc lão còn kỹ hơn của chồng mình. Tôi chỉ muốn làm gã thật sướng, phải sướng thật nhanh, phải kết thúc cho nhanh. Lão rên khoái trá, tay luồn xuống ngực tôi. Những ngón tay sần sùi chạm vào da thịt khiến tôi run nhẹ lên. Lão xoa nhẹ vú, rồi bất chợt véo núm vú tôi. “Á…” Tôi giật hẳn người lên. Cảm giác bất ngờ nhưng không còn lạ lẫm, chỉ còn lại kích thích cực độ mà thôi. Âm hộ tôi co thắt, nước dâm rỉ ra ngày càng nhiều. “Sao… sao mình ướt thế này? Mình hận lão mà…”Lão vuốt dọc eo tôi, lần xuống mông. Bàn tay thô ráp ấy Xoa nắn mạnh. Lão chẳng biết tiếc ngọc thương hoa gì cả, nhưng trớ trêu thay, hình như tôi lại thích cái mạnh bạo này mất rồi. Được một lúc, tay lão luồn xuống mu, xoa xoa chùm lông, miết vào mép âm hộ. Tôi giật thót người , khép chặt đùi, nhưng cơn sướng khiến tôi dần buông lỏng. Lão cười khẩy, lão biết lão đã thắng. Lão dùng 1 tay ôm eo tôi, 1 tay đặt dưới đùi, nhấc tôi lên và vứt lên giường. Cơn sướng không cho tôi thời gian để phản ứng. Ngay lập tức, cơ thể lão đè lên trên tôi. Giờ thì tôi biết chuyện gì đang đến chứ, nhưng làm sao, làm sao để tôi chống lại nổi con thú đang săn mồi, làm sao tôi chống lại cơn sướng đang điều khiển cơ thể tôi. Nếu tôi hét lên, liệu điều đó có tốt ? Bác sĩ, y tá hay bảo vệ ập vào thì họ có tin rằng tôi đang bị cưỡng ép không ? Hay họ sẽ nghĩ tôi là con đĩ lăng loàn trắc nết, banh chân cho lão già này đụ ? Tôi cũng không biết nữa. Mọi thứ còn lại tôi chỉ hành động theo phản xạ, tay tôi đặt lên ngực lão, đẩy yếu ớt “Không! Đừng!” Nhưng lão quá nhanh và quá chính xác, đầu khấc to đùng đấy đã nằm ngay cửa mình của tôi rồi. Lão cọ dương vật vào mép âm hộ tôi, chà lên rồi lại quẹt xuống. Lão khiến tôi như muốn nổ tung trí óc, biến tôi thành 1 thứ đồ chơi đúng nghĩa. Rồi 1 cú thúc mạnh. “Áaa!” Tôi hét lên. Đau. Rát. Nhưng chỉ một giây. Sau đó… sướng. Sướng đến run người. Con cặc lão lấp đầy tôi, chạm tận tử cung. “To… to quá… sao nó lại khít thế này…”Lão bắt đầu thúc đều, 2 tay se ti tôi. Cơ thể tôi nhún nhảy đều đều như đang khiêu vũ cùng lão. Tôi mím môi, nước mắt lăn dài như phần tôn nghiêm cuối cùng đã đổ vỡ. Tôi không muốn, nhưng chân tôi tự cong lên, quặp lấy lưng lão. “Mình… mình làm cái gì vậy… sao mình sướng vậy? Thắng ơi… anh tha cho em…” Mặc kệ tôi thế nào, Lão bắt đầu thúc dồn dập hơn. Tiếng da thịt đập vào nhau bạch bạch. Nước âm hộ tôi chảy lênh láng, ướt đẫm ga giường. Lão gầm lên: “Trinh ơi, vợ thằng Thắng ơi… mày sướng lắm đúng không?” Tôi lắc đầu, nhưng miệng rên rỉ: “Ư… ưm… đừng… aaaa…”Lão bắn tinh. Nóng bỏng, đầy ứ tử cung tôi. Tôi giật nảy, co giật, cơ thể đạt cực khoái tột độ. Hông tôi run bần bật, nước dâm phun ra. “Không… mình ra rồi… trước mặt lão…”Tôi nằm đó, thở hổn hển sau buổi truy hoang. Tủi nhục dâng trào, nhưng thật sự không thể phủ nhận rằng đây là lần được đụ, à không, bị đụ sướng nhất đời tôi… Lão nằm dài đè lên cơ thể của tôi, rồi đ